Our forum runs best with JavaScript enabled !

THƯƠNG NHỚ HỒN XƯA

View previous topic View next topic Go down

THƯƠNG NHỚ HỒN XƯA

Post by Nguyễn Thành Sáng on Wed Aug 01, 2018 9:53 am



THƯƠNG NHỚ HỒN XƯA


Thật đúng! Lâu đài xây bãi cát
Khi trăng tàn lụn lại mơ đêm
Trời chiều ảm đạm, mờ mây nhạt
Vọng tưởng xa xôi, ngập ánh đèn

Muốn hứng sao trời rơi rụng xuống
Và về cõi tịch kéo rung chuông
Để mong êm ả vào thanh vắng
Ấm áp tình trăng cuối đoạn đường!

Thế mà chẳng thấy giờ phai nhạt
Gối mỏi, chân chùn, lụy bước đi
Hằng tá dây leo chằng buộc bó
Bước đường lạnh lẽo rặc sầu bi…

Tôi hiểu cuộc đời là thế đó
Thời gian biến đổi lắm ngàn do
Dòng kinh đã cạn từ lâu lắm
Mong ở nơi đây một bóng đò!

Tôi chẳng còn yêu một xác khô
Hết còn vương vấn mảnh trăng trơ
Không thèm lưu luyến ngàn câu nói
Nhạt nhẽo, khô khan, nhỏ dật dờ

Tôi nhớ, tôi thương một ánh mờ
Từ thời xa cũ trói hồn thơ
Theo tôi đeo đẳng về muôn kỷ
Chếch bóng, đêm tàn, với ngẩn ngơ

Ôm ấp trong lòng tôi sống mãi
Ngàn yêu, trăm nhớ chẳng hề phai
Chẳng mơ xây dựng tình trên cát
Huyễn hoặc lâu đài! Một đắng cay!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

View previous topic View next topic Back to top


Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum