Our forum runs best with JavaScript enabled !

Chuyện Ma Ở Sioux Fall, South Dakota

View previous topic View next topic Go down

Chuyện Ma Ở Sioux Fall, South Dakota

Post by Wenn on Sat Aug 12, 2017 12:51 am

Cứ vào hè là mấy chị em làm chung hãng với Vũ í ới gọi hắn. "Sao, chuẩn bị đi Sioux Fall chưa? Lẹ lên đi chớ cha nội, người ta hái rau hết giờ". Vũ gãi đầu gãi tai, "từ từ mấy má, đợi tuyết tan cái đã, tuyết chưa tan lấy gì hái?" "Hổm gày ấm rồi cha nội, Chờ cha lái xe tới nơi chắc không còn gốc để cạp". Nghe đến đây, các bạn sẽ ngạc nhiên, rau gì chờ tuyết tan là hái được liền?

Hình minh hoạ

Đấy đấy. Xà lách xoong! Ăn giòn, ngon, bổ máu, và đặc biệt hè cũng như đông, chưa thấy mấy chợ Việt nam on sale. Lúc nào cũng mắc, lúc nào cũng từ $1/bó trở lên, mà trời ạ, càng ngày bó rau càng bé đi, đôi lúc chỉ có mấy cọng, cầm lên mua thiệt là tức.
Vũ thích ăn xà lách xoong lắm. Cứ xào tỏi, hay ăn với bò nhúng giấm, hoặc bò chiên bơ, món nào cũng bắt, cũng ghiền. Còn vụ Vũ đi hái như thế nào và ở đâu? Ồ, đơn giản lắm. Hắn đem mấy cái bao đựng gạo loại 50lbs, sau khi trút gạo vào thùng, mẹ Vũ giữ lại mấy cái bao, xếp ngay ngắn cất vào trong tủ nhà bếp đẻ dành cho con trai làm cuộc hành trình đi về phía bờ sông. Tạm gọi đó là cuộc hành trình Xà Lách Xoong!

Hình minh hoạ

Còn Vũ là thằng mắc dịch nào dạ? Ôi, cái thằng xi cà que, 26 tuổi mà thấp bé như đứa trẻ 12 tuổi. Vũ người gốc Bắc mà ca vọng cổ 6 câu như ngọt xơn ngọt xớt như trai miền Tây. Hắn còn thích chơi đàn ghita, đi bơi và đặc biệt là câu cá. Lần đi câu cá theo một người bạn dến tận Sioux Fall, cách nơi Vũ ở chừng hai tiếng rưỡi lái xe, hắn phát hiện có rất nhiều rau xà lách xoong mọc dại theo bờ sông. Và đương nhiên, Vù nhổ bỏ đầy cóp xe đem về cho mẹ xem thử. Và cũng từ đó, bà con Việt nam mình ở cái thành phố bé nhỏ vùng trung tây nước Mỹ đều tháp tùng theo Vũ mỗi lần đi hái rau xà lách xoong. Điều kỳ lạ là khi đi chung với Vũ thì y như rằng gặp ngay lúc rau đang xanh tốt mịt mù, cắt về ăn không hết. Có một vài người nảy ra ý định đi riêng để hái cho nhiều thì lần nào về cũng chỉ lèo tèo vài ba cân, không đáng tiền đổ xăng và cả ngày dãi nắng hay dầm mưa.

Năm đó, Vũ không đi hái rau sớm như mọi năm nữa. Ôi, mặc cho thiên hạ ai muốn đi thì đi, mình có đi hái rau trễ cũng về ăn không hết, ông bà già lại bắt vác đi cho tùm lum trong xóm. Vũ không ngại đi cho rau, nhưng ngại nhìn mặt mấy thằng con hàng xóm, tụi nó nhìn Vũ hằn học, rồi kênh kênh như muốn đánh lộn với Vũ, chỉ vì hắn đã dớt đi em Linh, người con gái mà đi đến đâu ruồi bu đến đó, í lộn, trai bu đến đó. Ở cái làng này trai thừa gái thiếu, có em nào ở Việt nam mới qua, thanh niên hay tin được là thi nhau đến mần quen, kiếm chuyện chở người lớn đi chợ, đi bác sĩ, đi nhà băng, thậm chí có đứa cuối tuần là la lết đến mấy nhà có con gái để được đi đổ rác, mài dao, giặt đồ, rửa chén, chuyện gì cũng làm để lấy lòng. Vũ thì không như vậy. Chàng ghé nhà Linh có một lần, ham vui theo bạn bè, rồi không ngờ trong lúc nhậu xỉn, chàng nổi hứng ca mấy bài tân cổ giao duyên như Thành Phố Buồn, Con Gái Của Mẹ, Căn Nhà Ngoại Ô. Ông bà già Linh nghe thằng xì cà que Vũ ca hay quá, rủ lần sau đến chơi nữa. Dần dần hắn chiếm cảm tình hết mọi người trong nhà, rồi chạy chọt giúp Linh nộp đơn vào làm chung hãng với hắn luôn. Tuy nhiên, Vũ là người thanh niên hiền lành biết chuyện, không láu cá mặt dày như những thằng khác. Chàng không lợi dụng để rủ Linh đi chơi đây đó với ý đồ đen tối. Cuối tuần Vũ ghé qua thăm gia đình Linh vào ngày thứ bảy, còn chủ nhật thì ở nhà giúp cha mẹ.

Một sáng chủ nhật vào giữa tháng năm, khi trời đã vào xuân, cỏ non đã xanh rờn hai bên lối đi, cây cối hai bên đường cũng xanh tươi trở lại, dường như cao lớn hơn, mạnh mẽ hơn, Vũ thức dậy sớm bước ra vườn sau. Nhìn mấy cụm rau càng cua mọc bên gốc bưởi, Vũ chợt nhớ đến rau xà lách xoong, ừ nhỉ, hôm nay tại sao mình không đi hái? Hắn lật đật bước vội vào nhà thu xếp hành trang. Gọi là hành trang cho nó xôm tụ chứ cũng chỉ là mấy cái bao gạo con nai 50lbs xếp thành từng chồng trong tủ dưới cái bồn rửa chén. Vũ vớ mấy cái, cầm thêm một mớ chai nước lọc, gói thuốc lá Caramel rồi nhảy lên xe đề máy vọt ra khỏi cổng garage. Mẹ Vũ nghe tiếng xe, mở cửa trước nhà thò đầu ra:
-Đi nhớ về sớm nha con. Tối nay phải ngủ sớm mai chở bố mày đi thi lấy bằng lái đó.
Vũ quay kính xe xuống, nói với:
-Dạ, con nhớ mà.

Con đường từ nhà đến Lake Lorraine đã trở nên quá quen thuộc, lái xe chừng 1 tiếng 15 phút là tới. Nhìn từ xa, Vũ đã nhận ra có một số người đang mang bao hái rau. Có cả mấy đứa con nít.

Hình minh hoạ

Wow, mấy người này cũng lẹ thiệt, chẳng biết từ đâu tới. Vũ dừng xe theo lối quen thuộc từ đó giờ vẫn đỗ, nhảy phóc ra khỏi xe, chụp mấy cái bao, không quên mang theo mấy chai nước lọc. Hắn hăm hở men theo lối sỏi, nước chảy róc rách, rồi cứ đó lần theo cho đến khi gần những vệt xanh xanh. Mấy người đang hái rau ngước lên nhìn Vũ, xong lại cúi xuống hái tiếp, không nghe thấy họ trò chuyện gì. Vũ nhận ra một điều kỳ này rau hơi già, rễ gốc tùm lum, chàng lấy kéo cắt ngọn non cho vào bao, bỏ phần gốc, không như trước kia chàng vơ vét cả gốc lẫn ngọn. Cắt rau được một hồi, Vũ nhận ra ít quá, phải cần đi thêm xa nữa, và chàng chợt thích thú khi phát hiên cách đó không bao xa...

Hình minh hoạ

Vũ suýt reo lên. Ôi, thật là tuyệt vời. Tại sao mấy năm trước chàng đi hái rau không hề gặp cái ghềnh đá này? Quá tuyệt. Có lẽ do hăm hở hái đại rồi về nên chưa đi dọc hết con suối. Hắn lội xuống bên dưới quơ quào cắt rau xung quanh, trời, rau non, giòn, lá ngọn mướt rượt, không cằn cỗi như mấy người đang hái ngoài kia, có lẽ họ chưa phát hiện ra. Sau khi nhét chật cứng bốn bao rau, Vũ hì hục vác từng bao một đi dần về chỗ đậu xe. Một đứa bé trai chừng 10 chắc mãi mê chơi, chạy đâm sầm vào Vũ, cái đầu nó sao mà cứng, thúc mạnh vô bụng Vũ đau muốn đứt ruột.
-Cái thằng này!
Thằng nhỏ mặt tái mét:
-Em xin lỗi, em xin lỗi.
Bình thường tánh tình Vũ điềm đạm và khá dễ dãi, ai làm phiền gì cũng không giận và dễ bỏ qua. Hôm đó Vũ chợt thấy mình nổi nóng, quạu quọ, chắc tại bò lên ghềnh đá hái rau cả buổi thấm mệt. Hắn định gắt thêm lên thì trông thấy một người đàn bà đứng tuổi đang đi lại phía mình, chắc là mẹ thằng bé. Khi đến gần, bà chậm rãi nói:
-Bác xin lỗi, thằng nhóc này phiền lắm, dẫn đi đâu cũng chạy lung tung phá phách. Hôm nay bác đâu có định dẫn nó đi, còn một tuần nưã mới nghỉ hè, mà nó cứ đòi đi cho bằng được.
Vũ dịu bớt cơn nóng giận, hỏi lãng sang chuyện khác:
-Bác đi sớm thế chắc hái rau được nhiều hả?
Người đàn bà chỉ tay về phía xa:
-Ổng mới hái được có nửa bao, bác thì nội cái chạy theo lo cho nó muốn rớt tim, nó chạy lung tung sợ quá.
Nhìn ra Vũ thấy dáng một người đàn ông đội nón đang lom khom, miệt mài. Vũ chợt chạnh lòng
-Con hái bên kia nhiều lắm, chỗ cái ghềnh đá đó đó. Nói rồi Vũ đưa tay chỉ về phía những dòng nước đang thi nhau đổ xuống, trong vắt, rau xanh rờn hai bên. Người đàn bà chợt ngập ngừng:
-Lúc sáng thấy có mấy người đến đó nhưng mà bác sợ lắm, không dám tới đâu.
Vũ cười thành tiếng:
-Chỗ đó cạn sợt hà, có gì đâu mà sợ, bác đưa bao con hái cho.
Người đàn bà ra dắt tay thằng con, rồi bảo Vũ:
-Con đi theo bác, lại hỏi ổng coi ổng muốn về chưa, sợ ổng mệt đòi về.
Vũ theo hai mẹ con nhà nọ đến gần chỗ người đàn ông đang hái rau.
-Con chào bác.
Người đàn ông ngẩng đầu lên. Mồ hôi nhễ nhại, ông nhe răng cười:
-Cũng đi hái rau đó hả. Ta nói dạo này người Việt mình tới đây đông lắm nha. Con hái nhiều không?
Vũ nhanh nhẩu:
-Nhiều lắm bác, con cho bác 1 bao.
Cả hai vợ chồng nhìn nhau cười rồi nhìn Vũ. Bà vợ lên tiếng như sợ Vũ đổi ý:
-Thôi vầy nè, sang qua sớt lại mất công, bác lấy bao rau của con nhưng đưa cho con cái bao không để lần sau con đi hái, vậy nghe.
Vũ cầm cái bao từ tay người đàn bà. Trời, lại bao gạo con nai 50lbs. Sao  người Việt mình khoái gạo con nai. Người đàn bà chợt nói:
-Nhà con ăn gạo giống nhà bác. Nào nói ngay, ổng bị tiểu đường, gạo con nai không được dẻo mấy, mấy bao này là gạo lúa cũ rồi, cũng tốt cho ổng, chứ ăn lúa mới đường nó lên ào ào đó con.
Vũ không biết gì về đường mật cũng ừ ừ hử hử cho qua chuyện. Chợt thằng bé con chạy tới ôm chân Vũ:
-Em xin lỗi anh nữa nè, nhưng lần sau anh có đi hái rau hong?
-Chi dạ?
-Anh mua cho em hai quyển con Pokemon được không?
Ồ, cái này thì Vũ biết. Tại thằng em út của Vũ cũng trạc tuổi thằng này, muốn gì đòi gì Vũ cũng chiều, thành ra lúc bấy giờ con nít thích gì Vũ rành lắm. Đang nói chuyện riêng với thằng nhóc thì bà mẹ nó réo:
-Nhanh lên Tú, đi về còn lo ngủ sớm mai đi học nữa con, cái thằng nhiều chuyện quá.
Thằng bé buông tay Vũ, chực chạy về phía mẹ, bỗng khựng lại:
-Em cho anh cái này nhưng anh nhớ phải đem books cho em nha.
Nó dúi vào tay Vũ cái đồng hồ đeo tay trẻ con hiệu Pokemon.

Hình minh hoạ
Vũ nhìn xuống, trời, giờ này chưa đầy 12 giờ rưỡi trưa mà ổng bả đã hối thằng nhỏ, có thể nhà họ ở xa lắm, có thể phải lái xe 4 hay 5 tiếng đồng hồ đến đây. Vũ toan hỏi điều đó  nhưng lại thôi, đưa mắt nheo nheo cười với thằng bé cho đến khi ông bà già nó với nó đi đến gần chiếc xe họ đang đậu cạnh bờ cỏ. Ba nó thì vác cái bao rau đầy Vũ cho, má nó một tay lôi xệch xệch nửa bao rau, một tay phải nắm tay nó không thôi nó lại chạy lung tung.
Vũ cũng lên xe, đặt hai bao rau vào trong cốp xe, chợt khựng lại. Úi da, còn để quên một bao bên bờ đá vì tất cả là 4 bao đầy, cho hai vợ chồng kia 1 bao, Vũ còn lại 3 bao, mà giờ chỉ có hai. Bao cuối cùng mãi nói chuyện với thằng nhóc nên Vũ quên quay lại vác luôn. Í da, sao mà lẩm cẩm. Giờ phải quay lại chỗ ghềnh đá lúc nãy. Sao lúc đến Vũ thấy gần mà giờ nhìn lại xa lắc, xa ơi là xa, hèn gì lúc nói chuyện với người đàn bà, về cái ghềnh đá, bà ta ngập ngừng định nói gì đó, gương mặt có vẻ lo lắng và sợ sệt.

********

Sáng hôm sau.
Ba Vũ khề khà mấy ngụm chè tươi xong bảo vợ:
-Bà vô kêu nó dậy coi, gần 9 giờ rồi, người ta mở cửa lúc 8 giờ, đi trễ quá đợi đến tới chiều luôn. Ghét cái chỗ thi bằng lái xe, lúc nào cũng đông nghịt người. Người ở đâu ra mà lắm thế không biết, thi lái một lần rồi xong, mắc gì tới đó hoài thế?
Mẹ Vũ vào buồng ngủ của hắn xong trở ra:
-Nó thức dậy rồi ông ạ, chăn xếp gọn ghẽ rồi, chắc đang ở đằng sau.
Bà tất bật chạy ra sau, không thấy Vũ. Rồi bà lại vào garage, không có chiếc xe Vũ ở đó. Bà chì chiết ông chồng:
-Cái thằng này càng ngày càng lộng hành, nó qua nhà con Linh ở đêm lại bên đó rồi. Trời ơi, đây rồi  người ta mắng vốn tôi với ông có mà độn thổ.
Ông Thuận, ba của Vũ, hậm hực tiến lại góc tường, giật cái điện thoại, quay số gọi sang nhà Linh. Không có Vũ ở đó. Buổi sáng hôm đó cả cái cộng đồng Việt nam nhốn nháo sau khi hay tin Vũ đi hái rau xà lách xoong từ sáng hôm qua chưa về đến nhà dù từ nhà đến chỗ hái rau chỉ hơn 1 giờ đồng hồ. Ông bà Thuận gọi tất cả những người quen biết, tuyệt nhiên không có ai đi hái rau hôm đó. Họ nói có những người lạ từ vùng khác tới hái, đôi lần có gặp, nhưng không biết mấy người đó sống ở đâu. Và, bắt đầu một cuộc tìm kiếm, người dân trong vùng khuyên gia đình ông Thuận nên báo cảnh sát.

(còn tiếp)
avatar

Wenn

Location : TX

Back to top Go down

View previous topic View next topic Back to top

- Similar topics