Our forum runs best with JavaScript enabled !

CON ĐƯỜNG ÂM PHỦ

View previous topic View next topic Go down

CON ĐƯỜNG ÂM PHỦ

Post by Skyy on Tue Jul 04, 2017 11:05 am

Chiếc xe tải bon bon chạy trên cung đường vắng, vắng đến mức trên cả cung đường ấy chẳng hề có một chút ánh sáng nào khác ngoài chiếc đèn xe tải này. Mạnh buông chiếc vô lăng, thả rũ mái tóc đen nhánh của mình mà phủi những lớp bụi bay tới tấp từ khung cửa kính ngoài cabin bay vào.

Tuyến đường quốc lộ một trải rất dài, nó vòng vo quanh co qua những triền núi, kéo sâu vào tận tít bên kia những ngọn đồi là những trạm trung chuyển hứa hẹn của cánh lái xe tải.

Tại nơi ấy, những chuyến hàng quen sẽ được bốc dỡ đúng lộ trình, và tiếp tục đổ hàng tới những miền đất còn có thể hoang vu hơn cả tuyến quốc lộ này, những lối đường mòn.

Rầm!

Két!

Bất chợt, Mạnh phải vội phanh gấp bánh xe, cái vô lăng xoay mạnh một cái khiến cả chiếc xe quay mình như sắp đổ. Mạnh đập tay vô cái vô lăng chửi thề một câu:

- Mẹ khiếp, lại sạt núi rồi...

Mạnh rút một điếu thuốc lá ra đưa lên miệng châm hút phì phèo rồi nhả khói, nheo mắt nhìn quanh thật kỹ lại.

con-duong-am-phu

Nơi này là một nơi vắng vẻ đìu hiu, là một con đèo cao, bên cạnh có một cái vực sâu thăm thẳm. Ở cuối chỗ sụt lút, là một cái ngã rẽ đã bị đất đá đổ ùn xuống từ trên cao chặn quá nửa.

Mạnh chậm rãi từ tốn thưởng thức xong điếu thuốc, rồi mở cửa ca bin nhảy xuống xe xem xét tình hình.

Con đèo dốc bị chặn đứng bởi một mớ đất đá lổn nhổn nhấp nhô, dưới rặng cây xanh um tùm phía xa, chợt Mạnh nhìn thấy một đống bia đá thấp thoáng xa gần mờ mịt.

Mạnh chậm rãi tiến đến gần, soi cái đèn pin rọi vô phía ấy để xem kĩ đó là thứ gì. Vì trời đang buổi đêm, nên không khí rất lạnh. Anh vừa bước đi mà vừa ôm lấy sát thân người để cho đỡ lạnh.

Gió ở đèo cao khác với gió ở đồng bằng, nơi này cho dù là mùa hè đi chăng nữa, thì thi thoảng cũng có thể gặp phải những cái lạnh rất khó tả mà hiếm có nơi nào lại có thể bắt gặp được tương tự.

Mạnh rọi đèn pin chiếu về hướng ấy, nhìn thật kĩ thứ nhấp nhô sau những lớp đất đá đổ dồn dưới chân đồi thì mới phát hiện ra đó là những thứ gì. Đó là những tấm bia miếu thờ cúng, cụ thể là những miếu thờ những người trước đây đã từng bị đổ đèo chết ở cái đèo cao này.

Những tấm bia nhấp nhô san sát nhau như một rừng bia mộ tại một khu nghĩa địa. Chân hương của những cái bát nhang đã rụng rời vì từ lâu không có người thắp nhang, và cũng là vì mưa gió ảnh hưởng khiến cho cái bát nhang trông càng ẩm ướt bẩn thỉu thiếu trang nghiêm.

Những cái miếu nhỏ được người dân địa phương tạm thời lập nên để thờ cúng cho những người xấu số đã chết vì con đèo cả đầy nguy hiểm này.

Mạnh thở dài, thương cảm cho những người đồng bạn, đồng cảnh ngộ làm nghề lái xe như anh phải chết ở cái nơi hoang vu hẻo lánh. Vì đồng cảm với cảnh ngộ của họ, Mạnh tiến tới gần chỗ những cái miếu thờ, chọn một khu đất bằng phẳng nhất bắt đầu khấn vái lầm rầm:

- Thương cảm cho những con người xấu số phải bỏ mạng tại nơi này. Tôi là Phùng Đức Mạnh, cũng là nghiệp lái xe. Nay tôi lái xe qua đây không may gặp phải sạt núi, mới được dịp thắp cho anh em nén nhang. Anh em nghe thấy tôi khấn vái thì xin thương lấy tôi là người cùng cảnh ngộ mà sau này phù hộ cho tôi chở hàng êm xuôi. Nếu được như vậy thì tôi xin lạy tạ khói hương không ngớt...

Mạnh lầm rầm khấn xong, tuy không có que nhang, nhưng vẫn có mấy điếu thuốc lá. Anh cắm vội mấy điếu thuốc lá xuống miếng đất mềm thay cho que nhang rồi khấn vái như thường.

Xong việc, mạnh đứng lên phủi lớp bụi dính vào áo quần, rồi rảo bước quay trở lại chỗ chiếc xe tải của mình, trèo lên cabin xe tải và bắt đầu nổ máy.

Sau khi quan sát một hồi khá lâu, Mạnh phát hiện con đường này đã bị đất đá chặn không còn một lối đi nào có thể lách được nữa cả. Tuy vậy, bên cạnh chỗ vừa bị sụt lún, vừa vặn lại xuất hiện một lối mòn đường đất đâm sâu vào trong rừng cây bụi.

Chuyến này Mạnh chở rất nhiều hàng trên xe, mà toàn là hàng dễ hỏng. Nếu không thể chở hàng cho kịp ngày, thì toàn bộ số hàng hóa trên xe đều là hoa quả sẽ bị thối rữa hết. Nếu như vậy thì Mạnh coi như trở thành trắng tay. Quay ngược lại cũng chết, mà đường đi tiếp thì cũng không xong.

Cuối cùng Mạnh quyết định đánh liều thử cho chiếc xe chạy vào lối mòn đâm sâu vào trong rừng âm u kia thử xem sao. Anh đoán chừng lối mòn kia, rất có thể là con đường Trường Sơn huyền thoại, một con đường đâm sâu nhiều lối rừng để tránh bom Mỹ, mà chính bộ đội của ta lập nên để chi viện cho chiến tuyến miền Nam.

Nghĩ đoạn, không chần chừ thêm nữa, Mạnh đã nài xe phóng thẳng đến lối đường mòn. Đèn pha xe tải đều được bật lên sáng đến mức tối đa, với vận tốc xe thật chậm rãi để có thể nhìn rõ được con đường.

Dù trước nay Mạnh đã nhiều lần đi khắp tuyến đường mòn Hồ Chí Minh này, thế nhưng đây cũng là lần đầu tiên anh phát hiện ra cái lối mòn lạ hoắc mà anh chưa nhìn thấy bao giờ như vậy.

Nghe những đồng bạn ở những chuyến xe khác thường kể rằng, họ cũng có đôi lần gặp phải sạt núi, và cũng đều may mắn thoát khỏi được tình trạng ấy nhờ việc đi vào những lối đường mòn mà trước nay họ chưa từng đi. Những lối mòn ấy đa phần đều do bộ đội ta tạo ra ngày xưa để chi viện cho chiến trường miền Nam, vì thế cho nên tuy đường có thể vòng vèo, nhưng về phương hướng thì tuyệt đối chính xác. Lựa chọn tuyến đường như vậy tuy hơi tốn thời gian hơn một chút nhưng rất an toàn.

Đi sâu vào phía trong con đường, dấu hiệu đường đất ngày càng nhỏ dần.Thay vào đó là những cây bụi cứ liên tục chắn ngang đường khiến chiều rộng của con đường ngày càng nhỏ.

Tuy vậy, con đường dù nhỏ đến thế nào thì cũng vẫn vừa đủ cho một chiếc xe tải đi vào. Mạnh cứ nài xe đi theo con đường ấy, quanh co đến mấy khúc thì cuối cùng cũng đã có thế thấy một tia ánh sáng lờ mờ ở phía cuối đường.

Anh mừng rỡ tự reo lên:

- Không lẽ là những chiếc xe của chiều tắc đối diện bên kia, nếu là như vậy thì không lâu nữa là có thể quay lại tuyến đường quốc lộ như dự kiến rồi!

Mạnh mừng lắm, anh đột ngột cho tăng vận tốc lái xe lên đến gấp đôi. Hy vọng có thể sớm gặp được chiếc xe ở chiều đối diện kia càng sớm càng tốt.

Chiếc xe lao nhanh vù vù phóng về phía trước, trong niềm hy vọng của Mạnh là ở tại điểm sáng cuối đường kia sẽ là một chiếc xe nào khác.

Bộp!

Chợt một thứ gì đó đen đúa cực kỳ to lớn, bao vù qua nắp cabin xe, đập mạnh vào nắp cabin xe khiến cho nóc thùng cabin bị lõm một mảng rất lớn.

Mạnh giật mình không giữ được tay lái, khiến chiếc xe bị chao đào liên tục như muốn chệch ra khỏi lối đường mòn. Sau cùng anh gắng sức đấu tranh với cái bánh lái, cuối cùng cũng giữ được cho chiếc xe ổn định trở lại và quay trở lại lối đường mòn một cách êm xuôi.

Lúc này Mạnh định thần lại được, tự động thốt lên một câu:

- Cái quái gì thế nhỉ?

Anh nhảy xuống xe rồi vội vã dương đôi mắt như cú vọ đảo mắt nhìn quanh trong màn đêm tối âm u.

Loạt xoạt!

Có tiếng động lạ gần cái lùm cây cạnh chiếc xe, một cái bóng hình đen lùi lũi, trông giống như một loài linh trưởng nhưng lại có cách đi giống hệt người. Nó chui từ trong bụi ra rồi biến mất trong màn đêm, khuất xa cái tầm mắt của Mạnh.

Mạnh lắc đầu thở dài ngao ngán, anh tự đoán rằng đó rất có thể là một loài linh trưởng nào đó sống trong khu rừng này. Nó hoạt động về đêm nên đi lại trong rừng, xui rủi đúng lúc Mạnh đánh xe qua lối đường mòn thì nó lại đu ra đường, nên mới bị lao đầu vô cái nóc cabin xe tải như vậy.

Mạnh lại chui đầu vô cabin xe, tiếp tục lái xe phóng đi tiếp. Coi như một lần này Mạnh tự cho rằng là mình lại gặp xui xẻo nên mới đụng phải con linh trưởng đó đi.

Để tránh đụng phải một con vật nào khác thêm lần nữa. Mạnh quyết định sẽ không tiếp tục đi nhanh tới vệt sáng cuối đường, mà vẫn giữ vững nguyên một vận tốc như ban đầu. Anh cho rằng nếu phía trước là một chiếc xe, và họ cũng đi về hướng này, thì không sớm thì muộn, cả hai chiếc xe sẽ gặp nhau, nên không nhất thiết phải quá vội vàng. Tránh trường hợp lại gặp phải những thiệt hại giống như vừa rồi.

Chiếc xe của anh cứ phóng bon bon như vậy trong đêm. Vậy mà anh cứ đi mãi, đi mãi mà cái vệt sáng ở cuối đường kia vẫn cứ nhỏ như vậy, nó giống như là vô tận vậy, mãi mãi không bao giờ có thể tới được đích đến. Dẫu cho Mạnh có phóng nhanh như thế nào đi chăng nữa, thì kết quả tựu chung vẫn chỉ có vậy.

Cho đến lúc Mạnh chán nản, định bỏ cuộc và quay ngược đầu xe trở lại. Thì không ngờ rằng cái vệt sáng ở cuối đường làm anh thất vọng mãi kia thì cuối cùng nó cũng đã to dần dần lên. Cuối cùng một khung cảnh hoang rợn hiện ra khiến lông mao của Mạnh đều muốn dựng đứng.

Một căn nhà chòi nhỏ thó, bé đến mức chỉ bằng một căn nhà ma mà người ta xây dựng cho người chết ở. Lại là một căn nhà xây dựng cho một bà già ở giữa chốn hoang vu này.

Qua lớp kính cabin xe, Mạnh có thể nhìn thấy hình ảnh một bà già người dân tộc với hàm răng đen nhẻm, đôi mắt thâm quầng. Đang nhoẻn miệng cười nhìn anh với vẻ đầy thích thú như vừa được thấy một thứ gì đó từ lâu lắm rồi mà bà ta chưa được thấy vậy.

Lúc này Mạnh nhận ra, hóa ra là cái thứ tạo ra vệt sáng ở cuối con đường âm u tối đen mà anh luôn nhìn thấy, lại là phát ra từ một chiếc đèn bão ngay cạnh bà cụ. Điều khiến anh cảm thấy hơi có phần khiếp đảm là tại sao chỉ là một cái đèn bão mà ánh sáng lại có thể phát ra xa như vậy vẫn có thể nhìn được. Quãng đường từ anh phát hiện ra vệt sáng này, cho đến khi đến tận đây, ít nhất cũng khoảng tầm bảy hoặc tám cây số. Với khoảng cách xa như vậy, lẽ nào một cái đèn bão nho nhỏ lại có thể làm được việc ấy.

Một điểm khiến Mạnh nghi ngờ thêm nữa, là vì sao giữa chốn rừng thiêng nước độc, hoang vu hẻo lánh như vậy, lại có thể có một căn nhà chòi dựng lên ở đây. Hơn nữa người sống không ai khác, lại là một bà già yếu ớt, già yếu như vậy vẫn có thể sống một mình ư? Còn là một nơi đầy dã thú nguy hiểm như thế này.

Có điều, những câu hỏi vang lên trong đầu Mạnh khiến anh thắc mắc chỉ có như vậy mà thôi. Nó cũng chỉ thoáng xuất hiện qua trong đầu của anh, rồi đã bị anh gạt qua một bên không nghĩ tới trong phút chốc. Bởi vì đối với anh, điều quan trọng lúc này là thoát ra khỏi tuyến đường này, và tiếp tục trở về con đường quốc lộ quen.

Bà già này, tuy có chút lạ kỳ, nhưng âu dù sao có cũng hơn không, qua bà ta, Mạnh có thể nhân đó mà hỏi dò đường được.

Anh mở cabin thùng xe, bước xuống xe, nhanh tay đóng sập cái cửa cabin đến rầm một cái. Rồi chậm rãi bước tới cửa căn chòi, trên miệng anh nở một nụ cười tươi roi rói chào hỏi bà già ấy bằng tiếng Kinh:

- Chào bà! Tôi bị lạc đường vì phải tránh đoạn đường bị sụt đất ở quốc lộ nên mới tiến vào đây. Tôi muốn hỏi bà rằng không biết tuyến đường này nếu đi tiếp có thể thông ra ngoài đường quốc lộ một lần nữa hay không?

Mạnh vốn không ôm nhiều hy vọng rằng bà già này sẽ trả lời anh bằng tiếng Kinh được, vì bà ta là người dân tộc và lại sống một mình ở nơi hẻo lánh này, lại hiếm tiếp xúc với người bên ngoài. Vậy nên khi Mạnh vừa nói, anh lại vừa diễn tả hành động bằng tay cho bà ta dễ hiểu.

Nhưng không ngờ suy đoán của anh lại thật sai lầm. Bởi vì bà ta không ngờ lại có thể trả lời bằng tiếng Kinh được thật, không những vậy lại còn nói tiếng Kinh rất sõi:

- Cậu không thể đi tiếp con đường này, quay về ngay đi nếu cậu không muốn chết. Đó là con đường dẫn vào chốn của người đã chết. Chỉ có người chết mới có thể đi vào. Nếu cậu đi vào đó thì coi như cậu cũng là người đã chết rồi...

Bà ta nói xong liền cười lên những tràng âm thanh đầy khoái trá, ghê rợn, vang lanh lảnh trong màn đêm u tịch.

Mạnh nghe bà ta nói xong một chặp, như dọa dẫm. Không những không thấy sợ mà trái lại còn cảm thấy có chút nực cười. Anh cho rằng bà già này hẳn là một người Kinh chứ chẳng phải là người dân tộc gì cả. Chẳng qua là bà ta bị điên nên mới tự chui đầu vào trong chốn này để ở, bà ta là một người bị bệnh thần kinh, những lời bà ta nói đều là minh chứng cho điều đó.

Mạnh không thèm nghe bà ta tiếp tục lầm bầm, đã quay đầu đi thẳng trèo lên cabin xe muốn phóng xe đi tiếp. Cho dù con đường này không đi ra quốc lộ, nhưng chắc chắn nó sẽ tới một nơi nào đó có người. Và nơi có người đó sẽ không phải là nơi có bà già tâm thần này, như vậy thì Mạnh có thể dễ dàng nói chuyện với họ và hỏi đường.

Nhưng khi Mạnh vừa mới nổ máy xe, nụ cười trên miệng bà ta đã chợt tắt ngấm. Khuôn mặt bà ta dần chuyển sang vẻ hung ác, bà ta gào lên:

- Tao đã cảnh cáo mày như thế rồi, vậy mà mày không nghe tao sao? Rồi đến lúc nào đó mày sẽ phải trả giá về điều này. Thứ mà mày trước đó đụng phải, là một loài quỷ sinh sống giữa hai thế giới. Nó có trách nhiệm đưa lối cho những người sống về cõi chết...

Bà già vẫn tiếp tục nói, nhưng Mạnh đã chẳng thèm quan tâm mà liền phóng xe đi thẳng luôn, mặc kệ bà ta liên tục lẩm bẩm một mình.

Giọng nói của bà ta cứ văng vẳng mãi sau lưng của Mạnh. Cho đến khi anh nhìn vào gương chiếu hậu, thấy ánh sáng của cái đèn bão biến mất dần, thì cũng đồng thời không còn nghe thấy giọng của bà ta gào thét nữa. Không gian lại tiếp tục chìm vào màn đêm u tịch.

Mạnh thở dài một hơi đầy ngao ngán, hôm nay là một ngày khiến anh cảm thấy rất đau đầu. Trước khi khởi sư chuyện xe này, Mạnh đã bị giật chân mày đến mấy lần. Cảm thấy có chuyện chẳng lành, vợ anh đã cố can ngăn anh không nên đi chuyến hàng này. Nhưng suy cho cùng, vì miếng cơm manh áo, Mạnh vẫn phải vì vợ con mà tiến bước, dẫu cho mọi điều đen đủi gì có xảy đến đi vậy.

Đi thêm được một lúc, mà con đường vẫn cứ như vậy, vẫn kéo dài thẳng tăm tắp không thấy điểm cuối. Bụi cây gai ven đường xen lẫn bụi cây gai ven đường cứ cách độ vài chục mét lại giống nhau y hệt.

Đang trong lúc Mạnh chán trường, nghĩ đến việc có nên quay đầu xe lại hay không. Thì thật may mắn, vì từ phía xa xa cách đó độ chừng mấy trăm mét, anh nom thấy có bóng dáng một chiếc xe tải. Chiếc xe tải đó nhìn rất quen, nhưng Mạnh đoán mãi mà không biết là mình đã từng gặp nó ở đâu rồi.

Nhưng đối với Mạnh, điều ấy thực không quan trọng, quan trọng nhất là lúc này anh đã gặp một chiếc xe khác, là đồng bạn trên tuyến đường này. Anh sẽ có cơ hội hỏi thăm một chút về tình hình nơi này.

Xe của Mạnh chậm rãi tiến đến gần, rồi bắt đầu dừng bánh hẳn. Bên cạnh chiếc xe của anh đang đỗ hiện giờ, là một chiếc xe tải dài độ hai lăm mét, toàn bộ chiếc xe có màu sơn xanh lá đậm mới cóng. Tuy vậy, đèn xe lại không hề bật. Chỉ có một chiếc xe tải này đỗ lùi lũi ở ven đường. Nếu xe của Mạnh không chiếu đèn pha, hẳn là cũng không phát hiện ra việc nó đỗ ở đây.

Mạnh nheo mắt lại, kéo cửa kính xe mình xuống, thò đầu ra bên ngoài, gọi với sang cái bóng đen đang ngồi lùi lũi trong xe, anh nói to:

- Này anh bạn, anh có thể cho tôi hỏi thăm, tuyến đường này có thể đâm ra được đường quốc lộ hay không thế?

Cái bóng đen trong cabin chiếc xe tải vẫn bất động, không hề nói câu nào. Mạnh hỏi mấy tiếng mà nó không hề trả lời. Tức mình, Mạnh chẳng thèm hỏi nữa, mà trực kéo cửa kính xe lên đi thẳng.

Anh nổ máy rồ ga cho xe chạy.

Đúng lúc này, không ngờ người đó lại trả lời:

- Đây là đường vào cõi chết, anh vào đây thì sẽ vĩnh viễn không thể đi tiếp được nữa đâu...

Mạnh chưa kịp nghe hết câu trả lời, và cũng không kịp phân tích câu trả lời ấy. Nhưng theo thói quen anh vẫn mở miệng nói một câu xã giao lịch sự:

- Cảm ơn anh!

Nhưng nói xong thì Mạnh mới sực tỉnh, bởi lời người ngồi trong xe tải kia nói sao lại giống hệt với lời của bà già kia như vậy. Mạnh vừa lái xe vừa nhoái đầu nhìn lại cái gường chiếu hậu. Thì lập tức anh thảng thốt kêu lên:

- Trời ơi! Anh Hậu...

Mạnh vừa kịp kêu lên một tiếng thì đầu óc đã cảm thấy choáng váng hoa lên, vội phanh gấp xe lại.

Két két!

Chiếc xe phanh vội lập tức bị quay ngang ra, cả thân người mạnh chúi về phía trước đập đầu vào kính xe.

Anh hãi hùng, rồi thẫn thờ, vội vàng thò đầu ra ngoài cửa kính cabin xe nhìn lại một lần nữa chiếc xe tải ở phía sau cho thật kĩ.

Nhưng lạ thay, chiếc xe tải đó giờ đã biến mất không còn một chút tăm hơi. Cứ như trước đó nó không hề có ở đó vậy. Mà máy xe không hề nổ, Mạnh cũng không nhìn thấy nó rời khỏi chỗ khi nãy. Vậy thì tại sao chỉ trong một cái hoa mắt mà cả một chiếc xe khổng lồ to đùng như vậy đã biến mất đi đâu được?

Một điều nữa khiến Mạnh càng sợ hãi hơn cả. Đó chính là cái giọng nói, cái âm thanh ấy, và chính xác là cái vóc người ấy. Mạnh đã có thể nhận ra người đó là ai.

Đó là ông Hậu, Đinh Xuân Hậu, người cùng làng của Mạnh, thời Mạnh mới gia nhập cánh lái xe không lâu, đi được với ông Hậu vài chuyến, thì chuyến hàng giáp tết cuối cùng. Chiếc xe tải xanh lá đậm của ông ta bị đổ đèo. Cả người cả xe đều rớt xuống vực, ông Hậu chết mất xác.

Mà chiếc xe màu xanh lá vừa rồi, thật kinh khủng làm sao, bởi Mạnh nhận ra đó chính là chiếc xe mà vài năm trước đây anh đã có dịp được đi chung với ông Hậu và ngồi trên nó. Đặc điểm của chiếc xe đó như thế nào anh vẫn còn nhớ rất rõ, bởi ông Hậu là một người kĩ lưỡng cẩn thận, chiếc xe của ông ta lúc nào cũng thật bóng bẩy sáng loáng. Đặc biệt là cái kính cabin xe thì bao giờ cũng mở hé một lỗ để cho ông Hậu hút thuốc lá, cùng với cái thùng xe bị móp một miếng ở mé phải do va quyệt.

Một điều khủng khiếp nữa, là trước khi Mạnh cảm thấy hoa mắt và choáng váng bởi giọng nói rất quen kia. Thì anh chợt mường tượng nhớ ra được lúc đó cái bóng đen lùi lũi chợt thò ra khỏi cửa kính xe, để lộ ra một khuôn mặt xám ngắt cực kỳ quen thuộc, đó chính là ông Hậu.

Đây là lần đầu tiên Mạnh có cảm giác thấy sợ hãi như vậy, vốn là một người gan dạ, trước đây Mạnh chưa biết sợ ma là cái gì. Nhưng có lẽ sau lần này thì anh phải cảm thấy hãi thật.

Mạnh không dám dừng lại lâu hơn, anh nhanh chóng rồi ga khởi động xe phóng thẳng khỏi chỗ này.

Đi tiếp thêm một đoạn đường nữa, Mạnh chợt nom thấy một chiếc xe khác. Cái xe này cũng thật kỳ lạ, lạ ở chỗ là Mạnh cảm thấy dường như là chính xác mình đã từng lại nó rồi thì phải, một cảm giác cực kỳ thân quen trào lên trong ký ức của anh.

Chợt anh giật mình, những thứ kinh khủng lại vang lên trong đầu anh:

- Trời ơi, đây là chiếc xe của cậu Thân mà!

Anh nhớ lại, năm ấy anh cùng cậu Thân, người bạn cùng tuổi của anh có một lô hàng chở trên đèo cả, chính xác là chỗ mấy cái miếu nơi đất sụt lún lúc trước. Thì gặp phải một cơn bão lớn, đường trơn khiến đất đá phủ đầy mặt đường, xe không bám đường được. Cả chiếc xe mà hai người lái đâm đầu xuống vực. Mạnh nhanh tay nên thoát được ra ngoài trước khi xe rơi xuống vực, mà may mắn vẫn còn sống sót. Nhưng cậu Thân thì không may mắn như vậy. Cậu ta bị xe tải đè bẹp đến nát cả xác, sau này gia đình cậu ta đến thu gom xác về để chôn cất thì cũng chỉ còn là những bãi thịt bầy nhầy lẫn với xương của cậu ta mà thôi.

Nhìn thấy chiếc xe, nhớ đến những cảnh tượng khủng khiếp năm xưa, khiến Mạnh sợ hãi không dám nán lại thêm. Mặc dù ban đầu anh còn có ý định dừng lại đôi chút để hỏi đường, vì gặp một chiếc xe khác, nhưng không ngờ lại là cảnh tưởng tương tự như lúc trước khi gặp ông Hậu.

Mạnh phóng xe đi nhanh, những tưởng sẽ thoát khỏi được nỗi kinh hoàng. Nhưng không, dù anh có phóng xe nhanh đến mức thế nào. Thì chỉ trong một thoáng giây vụt qua thôi, anh đã chợt thấy cậu Thân đứng ở ven đường, với khuôn mặt nát bét. Miệng nhếch lên đầy thứ thịt thối rữa cười một cách đầy kinh tởm, cậu ta nói: "Mạnh, sao mày để tao chết một mình, chết cùng với tao đi!"

Giọng nói ấy cứ văng vẳng bên đầu Mạnh khiến anh toát mồ hôi không sao tập trung lái xe được thêm nữa.

Anh cứ phóng xe đi mãi, đi mãi mà chẳng thấy con đường này kết thúc gì cả. Rồi thì kinh khủng hơn là lần lượt những chiếc xe quen mà chủ nhân của những chiếc xe đó đều đã chết, là những người đồng hao quen thân của Mạnh trước đây chết vì đổ đèo cứ lần lần hiện ra khiến Mạnh hết lần này đến lần khác kinh hãi thất sắc.

Anh cảm thấy kinh hoàng quá, nhớ lại lời cảnh cáo của bà già kia liền nghĩ tới không lẽ nó là sự thật. Nghĩ đoạn, Mạnh không dám đi tiếp, anh e sợ liền quay đầu xe lại. Anh không muốn tiếp tục đi trên tuyến đường này, anh quyết định sẽ quay lại tuyến đường cũ, dù cho bây giờ đường sụt, chuyến hàng có mất trắng thì cũng không thể tiếp tục chịu đựng được những điều kinh khủng mà anh đang gặp phải.

Chiếc xe nhanh chóng quay đầu ngược trở lại. Tính đến lúc từ chỗ cái lán chòi của bà già kia, Mạnh đâm sâu vào tuyến đường này đã được hơn hai mươi cây số. Vậy là tổng quãng đường từ đây về căn chòi đó rồi từ căn chòi đó về đường quốc lộ là khoảng ba mươi cây số. Mạnh tính mẩm nếu anh đi nhanh thì chỉ khoảng ba bốn mươi phút là anh sẽ quay lại được đường quốc lộ.

Thế nhưng dường như ông trời đã trêu ngươi anh thật sự vậy, anh đã phóng xe đi mãi, đi mãi, hai giờ đồng hồ đã trôi qua với vận tốc tối đa là trên bảy mươi cây số đối với chiếc xe nặng nề này. Thế nhưng con đường này vẫn kéo dài đến vô tận.
avatar

Skyy


Back to top Go down

Re: CON ĐƯỜNG ÂM PHỦ

Post by Skyy on Tue Jul 04, 2017 11:08 am

Mạnh sợ hãi đến phát khóc, và lúc này anh đã thực sự tin tưởng lời bà già kia cảnh cáo. Con đường này, không sai, chính là Hoàng tuyền lộ. Là còn đường dành cho người đã chết, vĩnh viễn không có điểm đầu cũng như điểm cuối, đi trên nó chỉ có thể gặp được những hồn ma đã chết chứ chẳng thể nào gặp được người sống.

Mạnh tuyệt vọng, đầu anh gục xuống vô lăng, bánh xe dừng lại, anh khóc dấm dức mà cầu xin trời đất có thể cho anh thoát khỏi con đường này.

Ngay lúc Mạnh tuyệt vọng đến mức gần như muốn bỏ cuộc. Thì đúng lúc này một giọng nói, cực kỳ quen thuộc, cực kỳ kinh tởm vang lên:

- Sao? Mày thấy chưa? Tao đã cảnh cáo mày rồi, đây là hậu quả mày đáng phải trả dành cho một kẻ cố chấp. Hình phạt là một người sống mãi mãi lạc trong thế giới của người cõi chết.

Mạnh vội vã quay đầu nhìn sang, anh phát hiện ra rằng lại là bà già đó. Bà ta từ lúc nào đã ngồi ngay bên cạnh ghế phụ ở trong cabin, giọng nói kinh tởm lanh lảnh của bà ta vang lên khiến Mạnh phát khiếp.

Mạnh tức giận, anh điên cuồng xồ đến túm cổ áo bà ta quát lên:

- Bà mau nói đi, làm thế nào? Phải làm thế nào thì mới có thể thoát ra khỏi đây?

Bà già cười khanh khách, bà ta chẳng màng đến bàn tay của Mạnh đang bóp chặt cổ bà ta. Mà bà ta vẫn cười nói như thường, Mạnh cảm thấy bà ta dường như không thở. Lẽ nào bà ta cũng là một hồn ma đã chết.

Bà ta nói:

- Mày nhận ra mọi chuyện thì đã quá muộn rồi, đều trách mày đã không nghe lời cảnh cáo của tao. Có điều hôm nay là một ngày may mắn dành cho mày, tao là yêu tinh canh giữ Hoàng tuyền lộ, đang cần một món quà từ trên người mày. Một thứ điều kiện trao đổi bất kỳ để đánh đổi lấy mạng sống của mày!

Mạnh quát lên:

- Mụ già khốn khiếp, mau thả tôi ra khỏi đây!

Mắt Mạnh đỏ lên như máu vì tức giận, anh nghiến răng bóp chặt cổ bà ta lắc lư. Nhưng mà dường như bà ta chẳng ảnh hưởng chi cả, mà vẫn nói chuyện như thường. Bà ta cười hết sức mỉa mai nói:

- Thôi đi, đôi bàn tay trần thối nát của mày mà cũng nghĩ đến chuyện có thể giết một yêu tinh hay sao?

Bà ta chợt hơi hất nhẹ cánh tay của mình vào bàn tay của Mạnh. Mạnh chợt cảm thấy như có một sức mạnh rất lớn đẩy bàn tay của anh ta, anh kinh ngạc vì đôi bàn tay gầy guộc trông yếu ớt như thế kia của bà ta lại có thể khỏe đến như vậy.

Bà ta gạt tay Mạnh ra xong, trên miệng liền tắt hẳn nụ cười. Sắc mặt bà ta chợt đanh lại, bà ta quát lên:

- Đủ rồi, đây là cơ hội cuối cùng của mày. Yêu tinh rất thích chơi đùa nhưng lại không có tính nhẫn nại đâu! Mày nói đi, đánh đổi một thứ hay là mãi mãi lạc trong con đường của âm phủ?

Mạnh quát lên như gào vào mặt bà ta:

- Không, tôi không tin!

Anh lại đặt tay vào vô lăng, nhấn ga thật mạnh cho chiếc xe vụt phóng đi trên đường mòn. Anh vẫn còn một niềm hy vọng cố hữu, một niềm hy vọng đến kiên định rằng mình có thể thoát ra khỏi cơn ác mộng này.

Vụt!

Rầm!

Lại một tiếng kêu rất lớn vang lên, cái nắp cabin xe lại bị móp một mảnh. Lúc này cả chiếc xe bị chặn đứng lại bởi một thứ sinh vật xù xì đầy lông lá. Trông nó hệt như một con người nhưng lại đầy lông, đăc biệt là không hề có mắt.

Bà già ngồi bên cạnh Mạnh lại tiếp tục vang lên giọng nói đầy mỉa mai:

- Nó là con quỷ đưa người sống vào thế giới cõi chết. Nó sẽ không bao giờ để cho mày rời khỏi đây được đâu. Mày nói đi, lựa chọn đánh đổi để trở về cuộc sống nhân gian hay là không?

Bà già lại cười lên với vẻ đầy khoái trá và sự thích thú.

Mạnh ảo não đến bất lực đập tay vào vô lăng xe, cuối cùng anh buông xuôi và phó mặc cho số phận. Chấp nhận lời dụ dỗ của bà ta, anh nói:

- Được, chỉ cần bà có thể khiến tôi thoát khỏi tuyến đường chết tiệt này, đánh đổi bằng thứ gì cũng được, trừ mạng sống!

Bà già cất giọng the thé nói:

- Tất nhiên là phải trừ mạng sống, vì nếu lấy mạng của mày thì tao đâu được ích gì. Được rồi, quyền lựa chọn là của mày, phải là một thứ rất quan trọng đối với mày. Là vợ, là con đầu lòng, là đứa con thứ, hay cha mẹ thân sinh. Phải là người chết thế cho mày, mày phải lựa chọn. Người được lựa chọn càng trẻ thì thời gian trả nợ càng lâu, càng già thì càng nhanh phải trả nợ...

Mạnh quay đầu sang nhìn bà già với vẻ đầy suy tính. Cha mẹ, vợ con mỗi thứ đều không thể cân đo đong đếm. Nhưng cuối cùng anh chỉ muốn chuyện này qua phắt đi cho nhanh, liền buột miệng nói:

- Nếu có thể thì biến mất phắt đứa con gái đầu lòng của tôi đi, nó thật là một con bé khó chịu...

Nhưng lời Mạnh vừa nói ra xong thì liền cảm thấy hối hận, liền nhanh chóng sửa lời:

- Đấy là tôi nói là nếu...

Thế nhưng điều đó đã là quá đủ đối với bà già. Bà ta cười đầy khoái trá và biến mất như bốc hơi, chỉ còn lại giọng nói vang văng vẳng:

- Khế ước được chấp nhập, thứ được đánh đổi là con gái của mày. Hai mươi năm sau, tao sẽ đến đòi nợ mày, món nợ của tính mạng... Nên nhớ, không thể thất hứa với yêu tinh giữ cửa đường âm phủ...

Giọng nói chấm dứt, mắt Mạnh hoa lên một chặp. thì đã thấy xa xa là mép đường quốc lộ xuất hiện, chỉ còn cách đoạn một cây số nữa thôi. Anh mừng quýnh, liền vội phóng xe đi gấp mà quên ngay chuyện vừa rồi.

Sau chuyến hàng đó, Mạnh trở lại an toàn, tuy muộn nhưng may mắn là chỗ đất sụt được lực lượng chức năng khai thông rất sớm nên vẫn kịp để giao hàng cho đối tác.

Cuối cùng Mạnh trở về nhà và nhanh chóng quên đi câu chuyện về tuyến đường Hoàng tuyền lộ.

...
avatar

Skyy


Back to top Go down

Re: CON ĐƯỜNG ÂM PHỦ

Post by Skyy on Tue Jul 04, 2017 11:09 am

Hai mươi năm sau.

Người con gái đầu lòng của Mạnh giờ đã lớn, và trở thành một cô thiếu nữ rất xinh đẹp. Còn Mạnh đã trở thành một lão già trung niên hay cáu kỉnh và khó tính.

Sau bao nhiêu năm lang bạt, Mạnh có thể xây dựng được cơ ngơi riêng của mình với một hãng xe vận tải riêng cả về hành khách lẫn hàng hóa.

Thế nhưng, cuộc sống giàu sang sung túc và đầy hạnh phúc ấy lại chẳng được bao nhiêu lâu. Cơn ác mộng mà Mạnh những tưởng rằng nó đã qua đi, thì không ngờ rằng giờ đây nó đã quay trở lại.

Buổi chiều tối, sau khi đốc thúc xong đám lái xe thuê giao chuyến hàng cuối để chốt sổ sách. Mạnh rời kho để trở về căn nhà biệt thự bốn lầu mà anh mới xây.

Căn nhà ấy lọt thỏm ở giữa một vườn cây ăn trái, đủ các loại trái thơm quả ngọt mà ai cũng phải thích mê.

Căn biệt thự có bốn tầng lầu, mỗi tầng đều được thiết kế sang trọng tiện nghi, và đều có thể nhìn ra tận xa khắp vườn cây ăn quả.

Dưới lầu một, ở trước sân biệt thự là một gốc cây trứng cá, và một gốc cây dừa. Ở bên hiên nhà, Mạnh còn mắc một cái võng để thi thoảng rảnh rỗi ngồi hóng mát.

Kết thúc ngày làm việc ở kho, trời đã tối mịt Mạnh mới về nhà. Cơm nước xong xuôi thì cũng đã đến chín giờ tối, tất bật hoàn thành nốt đống sổ sách thì cũng vừa tròn mười một giờ đêm. Khi ấy, cả gia đình vợ con của Mạnh đều đã đi ngủ hết. Mạnh làm việc xong thì liền theo thói quen, chui ra cái võng ở hiên để hóng mát buổi đêm như thói quen mà lâu nay anh vẫn hay làm.

Trời đêm gió thổi hiu hiu, tiếng chó sủa xa xa cứ vang vong vỏng, rồi tiếng cây cối xào xạc, côn trùng kêu ve vãn khiến Mạnh hoài tưởng tới hồi còn trẻ vẫn còn phải vất vả lái xe tất tả, dừng nghỉ ở ven rừng Trường sơn, tất cả đều khiến cho Mạnh có một nỗi hoài niệm mang mác buồn về quá khứ.

Trong lúc mắt anh dõi xa xa về phía vườn cây ăn quả, thì chợt Mạnh cảm thấy như có người nào đó đang đứng sau lưng vậy. Một cái bóng phả lộ rõ qua ánh trăng chiếu rọi cho cái bóng hiện ra trước mặt của anh.

Mạnh nhanh chóng quay phắt đầu lại, mà chẳng thấy bất kỳ ai.

- Quái lạ nhỉ!

Mạnh tự thốt lên một câu cảm thấy khó hiểu, vì cái bóng người do ánh trăng chiếu rất rõ ràng, không thể nào mà nhầm lẫn được.

Được một lúc, Mạnh quên chuyện ấy, anh lại dõi mắt về phía vườn cây ăn quả mà lim dim mắt, muốn thiu thiu ngủ.

Nhưng lập tức anh phải giật mình đứng bật dậy hốt hoảng, bởi vì đột nhiên anh vô tình thấy lẫn trong cái tán cành lá của cây trứng cá. Mạnh có thể một đôi mắt sáng như đuốc, sâu hoăm hoắm, với hàm răng trắng nhởn nhe ra đầy ghê tởm. Cái cây rung rinh rung rinh như có gió đưa đẩy.

Nhưng kỳ thực là do người ngồi trong tán lá ấy đung đưa thì phải. Phải là người tinh mắt lắm, thì mới có thể nhìn thấy được người ngồi nấp trong tán lá ấy. Vừa rồi Mạnh chỉ vô tình, nên mới có thể liếc thấy thứ ấy. Thảo nào mà anh luôn có cảm giác có một người nào đó luôn theo dõi mình, thì ra là như vậy.

Mạnh dụi mắt một lần nữa để xác định lại, thì lại thấy tán lá cây trứng cá bình thường trở lại.

Anh tự lắc đầu cho rằng dạo này mình đã dần có tuổi rồi, cho nên mới gặp nhiều chuyện hoang đường.

Anh quay đầu lại ngồi xuống võng, định tiếp tục đi nằm thì lại giật mình vì từ lúc nào trên ngọn cây dừa, lại đang có vóc người đen đúa, mặc áo lùm xùm ngồi thui lui nấp sau những chùm dừa. Mắt người đó sáng quắc, và vẫn hàm răng trắng nhởn đầy kinh tởm.

Mạnh hãi hùng quá, quay đầu chạy vô nhà, nhảy lên giường, chùm chăn rúc vào ôm vợ run như cầy sấy.

Vợ của Mạnh lúc đó ngủ quá say nên cũng chẳng biết chồng mình bị như vậy. Mạnh ôm vợ một lúc lâu thì cũng ngủ thiếp đi, và nhanh chóng quên đi những chuyện vừa mới trông thấy ngoài sân.

Sớm hôm sau, Mạnh đánh răng rửa mặt thật nhanh. Anh dậy từ năm giờ sáng để chuẩn bị mọi thứ từ trước. Lúc này trời vẫn còn hơi sẩm tối, Mạnh quẹt quẹt cái bàn chải đánh răng vô miệng mấy lần mà vẫn ngái ngủ.

Mạnh cúi xuống bồn rửa mặt, xúc miệng ồng ộc một lượt, rồi ngửa mặt lên nhả nước xúc trong miệng ra. Lấy khăn mặt lau lau thật sạch khuôn mặt của mình, rồi mới vắt cái khăn mặt lên giá. Mạnh lúc này mới chợt nhìn vô gương, toan chải chuốt một chút cho thật tươm tất. Bất chợt, thình lình anh hãi hùng bật ngửa ra phía sau, vì trong cái trời nhá nhem. Một đôi mắt đỏ tươi đang thùi lùi nhìn vô gương, một thân người đứng sau lưng anh. Đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh trong gương như muốn đòi nợ.

Một giọng nói the thé vang vẳng trong gió:

- Trả nợ cho tao...

Mạnh toát mồ hôi, xoay người trở lại thì không thấy ai. Anh bỗng nhớ lại cái hình dáng ấy, chính xác là hình dáng của bà già mà hai mươi năm trước anh đã gặp, trên con đường mòn kinh hoàng. Con đường mà cho dù sau khi đã thoát ra khỏi đó một thời gian dài rồi mà Mạnh vẫn phải mất một thời gian rất lâu nữa mới có thể quên được hết.

Kể từ sau hôm đó, cứ tối đến, Mạnh lại hãi hùng bắt gặp phải đôi mắt ấy, cái vóc người ấy. Thi thoảng người ấy cứ vắt vẻo trên ngọn cây, thi thoảng thì thấp thoáng ở nhà tắm. Lúc thì mập mờ ở cái cây mít vườn sau. Lúc lại có tiếng rầm rầm ở gần cái cửa sổ buồng ngủ...

Những chuyện ấy ám ảnh khiến Mạnh cảm thấy muốn phát rồ. Câu nói "Trả nợ lại cho tao" cứ vang vang mãi trong đầu anh mà không dứt.

Cuối cùng Mạnh đã nhớ lại hết, và đã biết rằng, giờ đây là lúc anh phải thực hiện trả lại món nợ cho mụ già yêu tinh trên con đường Hoàng tuyền lộ năm xưa.

...

Buổi sáng hôm sau.

Con gái anh là Thu Quyên đã tíu tít khoe với anh một chuyện rất vui vẻ:

- Bố ơi, hè này trường đại học cho bọn con nghỉ rất dài, con muốn đi du lịch một chuyến. Bố cho con đi nhé!

Mạnh nhìn đứa con gái đầu lòng là Thu Quyên, rồi nghĩ đến bản khế ước với mụ yêu tinh mà ruột đau như cắt. Nhưng anh khẽ vuốt mái tóc của Thu Quyên nhẹ nhàng, rồi trầm ấm dịu giọng hỏi con:

- Vậy chứ con muốn đi du lịch ở đâu?

Thu Quyên thật thà trả lời:

- Dạ! Con muốn đi một chuyến đi phượt từ Nam ra Bắc!

Mạnh chợt nhíu mày nói:

- Đi qua đường Trường sơn à?

Thu Quyên ngạc nhiên, thích chí reo lên:

- Ơ sao bố biết hay vậy! Là vì giờ người ta hay đi đường quốc lộ một. Nhưng tụi con nghe nói đường Trường sơn đi thì sẽ có thể ngắm được nhiều cảnh đẹp hoang sơ hơn. Hơn nữa đó còn là tuyến đường có nhiều tích truyện oanh liệt kháng chiến, rất đáng để khám phá.

Mạnh thở dài trách số phận Thu Quyên sao mà hẩm hiu, chuyện này xảy ra giống như là ông trời cố ý sắp đặt để Thu Quyên đi thế mạng, trả nợ số kiếp năm ấy vậy.

Mạnh biết chuyến đi này của Thu Quyên cuối cùng sẽ xảy ra hậu quả gì, cho nên chỉ cố nén đau thương nói:

- Bố cũng muốn thăm lại đường Trường sơn một lần, hay là con cho bố đi cùng với bọn con đi. Bố quen đường ở chỗ đấy nên cũng biết nhiều di tích hay lắm...

Thu Quyên reo lên:

- Thật vậy hả bố? Ôi thích quá! Vậy là bố đồng ý cho con đi du lịch...

Mạnh gằn lòng kìm nén cố không phát ra những lời buồn bã nói:

- Ừ, với điều kiện là có bố đi cùng!

Thu Quyên thích trí liền nói:

- Bố muôn năm, bố là nhất!

Rồi Thu Quyền tung tăng chạy lên phòng mình ở lầu hai, con bé hối hả gọi cho khắp lượt những người bạn thân sẽ tham gia chuyến đi này để thông báo rằng nó đã được bố nó đồng ý cho đi. Không những vậy, nó còn mời được một người dẫn đường cự phách là bố nó đi cùng, để cả đoàn không cảm thấy lãng phí thời gian mà vẫn có được đến những điểm lý thú trong chuỗi hành trình vậy.

Còn Mạnh thì nhìn Thu Quyên vui vẻ như một đứa trẻ, nghĩ đến kết quả của chuyến đi lần này. Anh chỉ muốn đâm đầu vào chỗ nào đó chết quách đi cho xong. Vì sao một đứa bé dễ thương đến như thế, mà năm xưa đầu óc của anh bị trời đánh thánh vật thế nào, lại buột miệng nói ra là đánh đổi đứa con này. Nếu bây giờ cho thời gian quay trở lại, Mạnh thà đánh đổi tính mạng của mình thay cho con bé, còn hơn là để một người trong sáng thiện lương như Thu Quyên phải chết vì một sai lầm của mình.

Năm hôm sau, những người bạn của Thu Quyên đều đã góp mặt đầu đủ ở kho công ty của Mạnh. Mạnh cử hẳn một chuyến xe hành khách của công ty để bảo trợ cho chuyến đi lần này của đám trẻ. Đồng thời, anh còn là người đích thân lái chiếc xe ấy để đưa chúng đi trên chuyến hành trình lần này.

Chuyến xe bắt đầu khởi hành, con đường Trường sơn xưa cũ năm nào dần dần hiện ra trước mắt đoàn người.

Mạnh rất quen thuộc tuyến đường này nên lái xe rất bắt đường. Không những vậy anh lại còn có thể tìm được những điểm đến lý thú dành cho lũ trẻ trên khắp chuyến đi, khiến chúng trên khắp chuyến đi cứ luôn khen ngợi anh không ngớt.

- Chú Mạnh, không ngờ đường Trường sơn này toàn cây với cối, mà lại có lắm chuyện hay li kì thật đấy!

Tuấn, một người bạn của Thu Quyên từ đầu đến cuối chuyến đi liên tục nịnh nọt Mạnh khiến Mạnh vui vẻ. Nghe đứa trẻ thích thú khen ngợi, Mạnh khách sao gật đầu nói:

- Thì chú cũng biết ít thôi, quan trọng là hồi trẻ có đi nhiều qua chỗ này, nên nghe dân ven đường kể mãi thành ra cũng quen đi ấy mà!

Mạnh nói xong, lại chăm chú tiếp tục vào việc lái xe. Tuấn hứng thú dạt dào hỏi:

- Ngoài mấy chuyện các chiến sĩ hy sinh, rồi tục lệ của người bản xứ. Chú còn biết chỗ nào hay hay li kì nữa không chú?

Mạnh trả lời:

- Hay hay thì không, nhưng mà li kỳ thì có nhiều đấy! Đoạn nữa sắp đến một chỗ, chú dừng lại sẽ kể cho các cháu nghe...

Tuấn hưng phấn hỏi:

- Dạ, chỗ đó có lớn không chú?

Mạnh lắc đầu nói:

- Lớn thì không lớn, mà cũng rộng vừa đủ!

Mạnh tiếp tục lái xe, đồng thời nhấn ga, dồn tốc độ cho xe lao nhanh để có thể leo lên dốc con đèo một cách dễ dàng.

Chiếc xe lao vùn vụt lên tới tận đỉnh đèo, từng khu bia mộ năm xưa Mạnh từng nhìn thấy khi sạt núi dần hiện ra.

Chiếc xe đi tới chỗ này liền giảm dần vận tốc, đi chầm chậm ngược trở lại. Chiếc xe dừng hẳn bánh, đoàn người gồm mười ba người đều bước xuống xe.

Mạnh cầm trong tay bó nhang, chậm rãi đi đến gần một ngôi mộ, thắp lên cây nến rồi đốt hết nhang trong bó nhang cho cháy đều. Sau đó, anh tỉ mỉ đi đến từng ngôi miếu cắm nhang không sót một ngôi miếu nào.

So với hai mươi năm trước đây, số miếu ở đây có vẻ chỉ tăng lên chứ không hề ít đi. Một số ngôi miếu chắc là do thời gian quá lâu không có người trùng tu, nên chỉ còn là những lớp gạch vụn, thậm chí bát nhang cũng chẳng còn, khiến Mạnh buộc chỉ có thể cắm cây nhang lên nền đất.

Cắm xong hết lượt bó nhang không còn bó nào, Mạnh lẩm rẩm khấn bái trong miệng. Đám người Tuấn, Thu Quyên không hiểu tại sao Mạnh lại là như vậy, nhưng cũng chắp tay vờ khấn theo.

Chờ cho Mạnh ngừng hẳn khấn vái, Tuấn bắt đầu chạy đến bên cạnh Mạnh hỏi dồn:

- Chỗ này vì sao lại có nhiều ngôi miếu thờ thế hả chú?

- Đúng vậy, tại sao lại có nhiều miếu thờ thế chú?

Cả đám trẻ nhao nhao lên đồng thanh hỏi:

- Mạnh gật gù, ngồi xuống bên thềm một hòn đá nghĩ chân cạnh một ngôi miếu rồi thở dài nói:

- Họ đều là những người lái xe, trong số này còn có cả những người bạn của chú năm xưa cũng chết tại đây. Là vì con đèo này quá mức nguy hiểm, nên đã xảy ra không ít vụ tai nạn ở chỗ này. Số người chết tại đây cứ ngày một tăng lên, nếu chú đoán không nhầm, thì so với hai mươi năm trước, số lượng miếu thờ ở đây đã tăng lên gấp ba lần rồi!

Cả đám trẻ nghe xong liền trầm trồ, chúng vừa tiếc thương cho những người đã chết ở đây vì tai nạn, nhưng cũng rất hiếu kỳ muốn tìm hiểu nguyên nhân sâu xa trong chuyện này.

Mạnh kể một vài vụ đổ đèo mà anh từng biết cho đám trẻ, thậm chí còn kể cả cái vụ mà anh đã suýt chết, may mắn thoát chết và người đồng bạn của anh thì không qua khỏi.

Mạnh châm một điếu thuốc lá, bắt đầu chậm rãi kể:

- Chú với cậu Thân ấy là bạn đồng hao, sau khi học hết trường làng là cả hai anh em bỏ dở không theo học nữa, mà bỏ đi làm lái xe thuê trên thành phố. Mấy năm thì cậu Thân tậu được xe riêng, mời chú về đi chung. Rồi cái đợt tháng bảy năm ấy, xui rủi thế nào mà gặp đúng cơn bão, nếu là mưa bình thường thì không sao. Chú Thân đi lên đến đoạn đèo này thì xe bị gió thổi bật tung nắp cabin, chú ấy hoảng quá không cứng tay, nên quẹo lái khiến cả chiếc xe lao hẳn xuống vực...

Tuấn thở dài một chặp, rồi lại hỏi tiếp:

- Tội nghiệp chú ấy, vậy sao mà chú thoát được?

Mạnh kể:

- Lúc ấy cái nắp cabin bay lên, chú linh tính không hay, nên theo phản xạ thì ngay lập tức lúc ấy mở cửa xe cứ nhảy bừa ra ngoài. Mưa gió có nhìn thấy cái gì đâu, lá cây bay tung mù mịt, may thay lúc ấy cái hướng chú nhảy nó không phải là vực sâu, chứ không thì chắc giờ này cũng không thể ngồi đây với các cháu.

Mạnh kể xong, liền dập tắt điều thuốc lá sau đó cười nói tiếp:

- Nhưng thôi hôm nay kể đến đây thôi, trời tối rồi. Chú sẽ đưa các cháu đến một nơi...

Nghe Mạnh nói vậy, lũ trẻ đều gật đầu đồng ý, Mạnh đi đâu thì chúng sẽ đi theo đó.

Mạnh nổ máy xe tô, rồi bắt đầu rẽ lái hướng vào lối đường mòn ngay trước đám bia miếu thờ những người xấu số.

Chuyện gì đến rồi cũng phải đến, Mạnh đã quyết định đêm nay là đêm cuối cùng dành cho Thu Quyên, đứa con gái đầu lòng của anh. Trên chuyến đi này, những loại ác mộng liên tục xuất hiện, dằn vặt Mạnh hằng đêm khiến anh không thể tiếp tục chờ thêm được nữa. Nếu chịu đựng thêm một ngày Mạnh sẽ phải căng não đến chết.

Trời đêm bắt đầu phủ xuống con đường mòn ấy, con đường mòn vẫn giống như năm xưa với chằng chịt những bụi cây ven đường, cách nhau với một đoạn khoảng cách nhất định.

Đám cây gai bụi tua tủa chắn đứng đường chiếc xe đi khiến tấm nhìn khó nhìn hơn nhiều. Vẫn con đường ma quái ấy, và quả nhiên một lát sau vẫn có một vệt sáng li kì dần xuất hiện ở ít cuối đường.

Mạnh nhìn vào vệt sáng ấy, ánh mắt xa xăm mà mang mác buồn. Trong đầu anh còn đột nhiên bốc lên một loại cảm giác kinh tởm nào đó.

Đi thêm một đoạn nữa, chợt Mạnh thấy có một cái bóng đen thấp thoáng bên vệ đường, bóng đen đờ đẫn lướt qua lướt lại trốn tranh trong những bụi cây.

Mạnh nhìn thấy bóng đen ấy, liền lập tức đoán được ra ngay đó là thứ gì. Hẳn là nó chính là loài sinh vật dẫn người sống đến thế giới đã chết, mà trước đây Mạnh đã từng có dịp được gặp một lần, chính nó đã làm bẹp cái nóc cabin xe của anh năm xưa.

Loài sinh vật này đã bắt đầu xuất hiện, chứng tỏ là từ đây đến chỗ bà già kia còn cách không xa nữa thôi.

Tuấn đang gật gù ngái ngủ, liền đột ngột thức giấc kỳ quái như gặp phải một giấc mơ nào đó nên bị giật mình.

Dụi mắt một lát cho tỉnh ngủ, Tuấn bắt đầu hiếu kỳ quay sang hỏi Mạnh:

- Chỗ này là chỗ nào thế hả chú?

Mạnh đáp:

- Đây là một lối đường tắt!

Tuấn ngơ ngác một lúc, rồi chợt nhìn thấy cái đốm lửa ở xa xa, lập tức Tuấn liền reo lên:

- Hình như có người ở trong đường này kìa chú, hay mình tấp xe vào đó hỏi han họ một chút đi chú. Xem họ sống ở nơi này như thế nào? Cháu rất tò mò là ở chỗ này thì làm sao họ có thể có đủ nhu cầu thiết yếu mà sống được. Chắc hẳn họ phải săn thú dữ lắm...

Mạnh gật đầu, cố gắng gượng nở nụ cười trên miệng. Nhưng thật ra lúc này anh đang thực sự cảm thấy rất đau đầu, bởi vì đã đến lúc anh phải giao ra tính mạng đứa con gái của mình cho mụ già kia.

Chiếc xe lăn bánh càng nhanh, thì căn chòi kia lại càng xuất hiện lớn dần. Tiếng gió hiu hiu thổi bên ngoài, vẻ đêm lặng ngắt như tờ khiến mọi sự chú ý đều nín lặng.

Tuấn mới đầu còn có vẻ hào hứng và hứng thú, nhưng bầu không khí rờn rợn dần bao chùm khiến nụ cười trên miệng Tuấn cũng phải dần tắt ngấm.

Giống như Tuấn, lúc này Thu Quyên con gái Mạnh chợt nũng nịu đến bên bố hỏi:

- Sao chỗ này con cứ cảm thấy ghê ghê thế nào ấy bố ạ, hay mình cho xe quay lại đường khác đi bố?

Cả đầu óc của Mạnh giờ này đã ong ong hết cả lên, anh không còn nghĩ được gì nữa cả. Anh chỉ vội vàng bịa ra một cái lý do lấp liếm nói:

- Đây là con đường gần nhất để mình đến điểm dừng chân tiếp theo rồi con, qua đây rồi mình có chỗ nghỉ chân ăn cơm. Con đừng sợ, đoạn sau sẽ có rất nhiều cảnh đẹp...

Thu Quyên run run nép sát thân người Mạnh lay lấy cánh tay anh nói:

- Vậy bố nhanh cho xe chạy qua chỗ này đi, căn chòi này ghê quá à!

Mạnh gượng cười nói:

- Được rồi, được rồi, bố cho xe đi qua đây nhanh thôi!

Mạnh nói xong thì liền nhấn tăng ga để phóng xe vượt qua căn chòi. Nhưng theo phản xạ, một lần nữa trong chớp nhoáng Mạnh lại nhìn vào trong căn chòi.

Một đôi mắt lồ lộ nhìn dõi ra cửa, nhìn xuyên vào trong xe. Vẫn là mụ già ấy, vẫn là hàm răng tởm lợm với nụ cười quái đản của mụ ta. Mụ ta ngồi lui cui một góc chòi như một con mèo hen, đung đưa cây đèn bão của mình theo nhịp gió.

- Ôi trời!

Cả đám trẻ vô tình lướt qua nhìn vào trong căn chòi, đều thảng thốt giật mình sợ hãi kêu lên.

Mạnh vờ hỏi:

- Có chuyện gì thế các cháu?

Đám trẻ thi nhau thanh minh:

- Vừa rồi cháu nhìn thấy trong căn chòi có người, là một bà già!

- Đúng vậy chú, là một bà già chú ạ, bà ta trông ghê lắm!

- Tởm lợm giống như quỷ thì đúng hơn...

Lũ trẻ nhìn nhau gật đầu khẳng định nói vậy.

Mạnh cười trừ lấp liếm cho qua:

- Thì người dân tộc đôi khi họ hơi lôi thôi một chút, có gì mà ghê hả các cháu. Trông họ tuy vậy thôi nhưng mà họ thân thiện lắm đấy!

Đám trẻ vẫn thi nhau bàn tán không dừng lại chủ đề của chúng. Chiếc xe phóng đi được một lúc vượt qua căn chòi, Mạnh tiếp tục cho xe chạy thêm độ ba mươi phút nữa rồi đột ngột dừng xe lại, rồi quay đầu nói với đám trẻ:

- Thôi, tất cả xuống đây nghỉ ngơi một lát rồi lại đi tiếp, đứa nào có đi vệ sinh thì đi luôn đi nhé!

Thu Quyên chợt níu tay Mạnh hỏi:

- Sao không đi tiếp đi hả bố, con thấy chỗ này ghê quá à?

Mạnh bẹo má Thu Quyên một cái yêu chiều, khóe mắt anh hơi đỏ nhưng vội vã giấu đi. Anh nói:

- Thì cũng phải dừng nghỉ một chút cho các bạn đỡ mệt chứ con. Con không cần phải sợ, chỉ nghỉ một lát thôi, có bố ở đây thì lo gì?

Thu Quyên hơi dè dặt một chút, nhưng rồi cũng gật đầu. Cô cùng với đám bạn đều xuống xe, Mạnh cũng bước chân xuống xe, nhưng anh lại nhìn quanh lũ trẻ một lượt, giống như đang làm thủ tục tiễn biệt chúng vậy.

Mạnh rỉ nước mắt một lúc, rồi cuối cùng cắn răng quay đầu chạy tức tốc lên xe. Đóng xầm cửa xe lại, lại vội nổ máy xe chạy thẳng.

Đám trẻ còn đang hứng thú hít khí trời, có người thì còn đang trêu đùa nhau, liền đồng loạt sững sờ trước hành động của Mạnh.

Tuấn là người đầu tiên cảm thấy kỳ lạ liền cất tiếng hỏi:

- Chú Mạnh, chú lái xe đi đâu vậy?

Mạnh không đáp, chiếc xe cứ thế quay đầu, vòng lại con đường cũ rồi mạnh ga phóng thẳng mịt mù bỏ lại đám trẻ.

Lúc này, tiếng kêu gào mới bắt đầu dần dần vang lên, tiếng gào khóc kinh khủng vì một sự thật tàn độc không thể tin nổi diễn ra trong mắt chúng.

Mạnh đã thực hiện một tội ác, một tội ác đáng ghê tởm. Chiếc xe lăn bánh chạy vụt qua căn chòi cũ, Mạnh dừng xe đỗ lại trước cửa căn chòi. Mụ già lẳng lặng đứng dậy, nhìn Mạnh và nhe hàm răng trắng ởn của mình ra nói:

- Món nợ của mày đã trả xong, mày có thể đi...

Nói rồi mụ quay đầu bước ngược trở lại căn chòi, rồi đóng sầm cửa lại. Thứ ánh sáng le lói duy nhất trong căn chòi cũng chợt phụt tắt ngấm.

Mạnh gạt nước mắt, trong âm thầm bắt đầu phóng xe trở về nhà. Anh đã đang tâm thả con gái mình và những đứa bạn của nó chết trong tay yêu tinh.

...

Mười ngày sau khi trở về nhà.

Vụ mất tích bí ẩn của hơn mười người đã bắt đầu rục rịch lan truyền. Và kẻ bị quy kết liên quan nhiều nhất chính là Mạnh, những vụ điều tra của cảnh sát đã đưa Mạnh ra vành móng ngựa. Thế nhưng cho dù có dùng cách nào, thì Mạnh cũng không hé răng nửa lời. Chỉ là một vụ tạm giam tạm thời, để truy tìm những đứa trẻ.

Ngồi trong gian nhà lao, Mạnh nghĩ về những tội ác mình đã gây ra mà còn cảm thấy bản thân bị dằn vặt gấp nhiều lần so với việc bị mụ già kia ám ảnh.

Anh xin cán bộ trại tạm giam những đầu sách kinh phật, đọc qua ngày để muốn tâm được xám hối.

Sau hôm ấy vợ của Mạnh vào thăm, trách anh hết nước:

- Anh nói thật đi, anh mang con bé đi đâu? Tại sao anh không nói một lời, có phải anh đã giết bọn trẻ và con bé rồi không? Con bé đáng thương thì có tội tình gì, một người cha như anh tại sao lại có thể tàn độc được như thế. Đồ cầm thú...

Vợ anh khóc, anh cũng khóc. Nhưng anh chẳng thể giải thích được chuyện này, vì có nói ra thì cũng không ai tin. Rằng anh không giết người, anh chỉ bỏ chúng ở lại đó, trên con đường của âm phủ...

Thêm một thời gian nữa, ngày ngày Mạnh đọc kinh phật nên cảm thấy lương tâm bị dằn vặt đã vơi đi nhiều. Cảm giác tội lỗi đã không còn ám ảnh quá lâu sau khi anh trở về cuộc sống bình thường.

Vì không có bằng chứng nào thuyết phục để luận tội, Mạnh được cho về nhà và quản thúc tại gia.

Vợ anh thì từ đó đã từ mặt anh, đem đứa con út bỏ ra sống riêng. Trong căn nhà biệt thự rộng lớn mà Mạnh tích cóp cả đời để xây lên, giờ chỉ có mỗi mình anh.

Giờ đây, trong âm thanh rả rích của thứ côn trùng, Mạnh không còn cảm thấy mình yêu thiên nhiên như khi xưa nữa, mà anh chỉ cảm thấy ghét cay ghét đắng chúng, giống như là một thứ vật gì đó cũ rích tởm lợm, ám ảnh chán ghét đến buồn nôn. Một gia đình hạnh phúc, giờ tan vỡ, một người cha hiền từ thành một kẻ cầm thú. Vì sao anh lại mắc phải một chuyện như vậy. Sau nhiều tháng dằn vặt, Mạnh bắt đầu tuy tìm ngọn nghành lý do trong những cuốn kinh phật mà anh sưu tầm được để xám hối.

Những cuốn kinh phật ngoài chuyện hướng thiện cho người ta, thì nó cũng có chỉ ra tên của các loài quỷ để tránh xa.

Và trong đó, có một loài quỷ liên quan đến sự trừng phạt, sẽ xuất hiện để trừng phạt những kẻ bội tín. Một yêu tinh canh cửa địa ngục, trừng phạt tội ác kẻ bội tín bằng cách tống khứ kẻ đó vào con đường vô tận – Hoàng tuyền lộ. Và bắt kẻ đó phải trao đổi khế ước với nó...

Nhưng kẻ đó cho dù trao đổi xong khế ước đi chăng nữa, cuối cùng cũng chỉ có thể phát hiện ra sự việc không thể chấm dứt, và rằng con yêu tinh đó là một kẻ lừa lọc. Không sớm thì muộn, sau cú lừa, con yêu tinh sẽ một lần nữa tái xuất hiện, đòi hết điều kiện này đến điều kiện khác. Cho đến khi kẻ bội tín không còn bất cứ thứ gì trong tay, dù là người thân hay gia sản thì đều trở nên tiêu tán hết. Cách duy nhất để chấm dứt ác mộng ấy, chỉ có thể là cái chết...

Mạnh đọc xong những dòng kinh nhắc đến loài quỷ này, liền thẫn thờ quỳ sụp xuống. Luật nhân quả là có thực, và kẻ bội tín sẽ bị sứ giả của diêm la vương trừng phạt.

Mạnh đã bội tín với ông Hậu, với cậu Thân, vơi tất cả những người đã chết trên đèo cả thân thiết. Những lý do bội tín thì kể ra nhiều không kể xiết, nhưng chung quy cũng là vì một tội ác phải trả giá khi Mạnh đã sống và làm người không ngay thẳng.

Con đường Hoàng tuyền lộ xuất hiện, vốn dĩ chỉ là một thứ đáng phải xuất hiện trong cuộc đời của Mạnh mà thôi. Đó là một sự trừng phạt, và giờ đây sự trừng phạt còn tăng lên gấp bội khi Mạnh đã chính tay dán tiếp hại chết nhiều người hơn nữa, trong đó có cả con gái của anh.

Buông tờ kinh phật xuống mặt bàn, Mạnh thẫn thờ nhìn ra ngoài vườn cây như một con người mất hồn.

Đúng lúc ấy, Mạnh liền có một loại cảm giác bất an bao chùm. Ngoài vườn cây một bóng người đen đúa chùm kín mặt đã lẳng lặng ngồi nhìn Mạnh ở đó từ rất lâu rồi.

Mạnh vừa nhìn thấy bóng người ấy, đã lập tức nhận ra ngay, người đó chính là mụ già trước đó. Lời kinh phật nói quả không có sai, sự trừng phạt sẽ không dừng lại. Yêu tinh vẫn tiếp tục xuất hiện...

Chớp mắt thêm một lần nữa, bóng người lại biến mất như chưa từng tồn tại. Mụ yêu tinh đó quả thật là một kẻ trơ trẽn, và là một con quỷ gian ngoan lừa lọc.

Mạnh đứng phắt dậy, anh không thể tiếp tục cam chịu cuộc sống như vậy thêm nữa. Kết thúc sinh mạng này, cũng đồng nghĩa với việc kết thúc cơn ác mộng. Trả giá cho sự bội tín và trả lại món nợ cho những người mà anh đã gây ra tội lỗi.

Mạnh vùng xuống bếp lấy mớ dây thừng, quăng lên chằng vô cái lan can tầng hai. Thò xuống một đoạn dây thừng lủng lẳng trên cao. Mạnh đã quyết định thắt cổ tự tử, chấm dứt sinh mạng của mình.

Anh thò đầu vô cái thòng lòng, miệng gào lên:

- Con quỷ chết tiệt, mày hại gia đình tao tan cửa nát nhà. Vậy thì tao chết đi để xem mày có thể làm được gì?

Nói xong, Mạnh định đạp cái ghế để tự tử luôn. Nhưng ở trong sâu thẳm con người của Mạnh, vẫn luôn tồn tại nỗi sợ hãi cái chết. Chính vì Mạnh sợ hãi cái chết, nên mới đánh đổi tính mạng con gái mình, vì sợ hãi cái chết mà tự thân đưa nó đến quỷ môn quan. Mạnh dùng dằng một lúc mà chẳng thể nào tự làm được, sau cùng Mạnh ngừng kiễng chân, chuẩn bị từ từ rút đầu ra khỏi cái thòng lọng. Vừa rồi chỉ là suy nghĩ lúc nóng nảy, Mạnh vẫn còn rất sợ chết.

Nhưng chính cái phút giây anh ngửa cổ định rút đầu ra khỏi cái dây thòng lòng ấy. Thì thình lình cái mặt tởm lởm của mụ già và thân người của mụ lủng lẳng đu trên sợi dây. Mạnh giật mình liền ngã chới với, quơ loạn đổ cái ghế chống dưới chân. Cái thòng lòng được dịp liền mau lẹ thít chặt vô cổ Mạnh. Một cảm giác nghẹt thở bao chùm, cái chết đã dần lan tràn đến.

Trong bóng đêm, gương mặt đung đưa gắn liền với thân người gầy trơ xương đang bám vô sợi dây thừng. Gương mặt mờ mịt dần dần lồ lộ rõ khiến Mạnh trước khi chết có thể nhìn được đó lại ai. Tim Mạnh thắt lại, cảm giác co thắt muốn vỡ tung, mạch máu bị dồn nén đến vỡ tan. Mạnh đã chết vì nhồi máu cơ tim, trước khi chết vì bị dây thừng làm nghẹt thở.

Cái khuôn mặt lồ lộ mà Mạnh nhìn thấy ấy, hóa ra không phải là của mụ già kia, mà lại là của Thu Quyên, con gái của anh...

Gió thổi những trang kinh phật, trang tiếp theo được lật qua, lộ ra những dòng chữ vàng chói: "Món quà được lựa chọn, vốn dĩ chính là yêu tinh..."
avatar

Skyy


Back to top Go down

Re: CON ĐƯỜNG ÂM PHỦ

Post by Sponsored content



Sponsored content


Back to top Go down

View previous topic View next topic Back to top